HAI BÀI THƠ MỘT NIỀM TIN.
1/ Chắc Ngài Không Nghe Thấy
Hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho
(Mathew 7:7)
Khi siêu bão Haiyan
đang gầm gừ ở hướng đông
đài khí tượng tiên đoán
bão sắp tràn vào Tacloban (1)
Hơn 90 phần trăm dân ở đây
là con Chúa
sấp mình cầu nguyện
xin Chúa xót thương
Khi bão rít trên đầu
sóng biển dâng cao
tiếng kêu cầu càng lớn
càng khẩn thiết
Bão yên, nước rút
cảnh tượng thật kinh hoàng
thành phố tan hoang
xác người nằm xếp lớp
Cha Xứ
mở cửa ngôi giáo đường đổ nát
Chúa Giê-Su vẫn ngoẹo đầu
dang tay trên thánh giá
sợi dây điện lủng lẳng dưới tai
Ai đó đã đeo cho ngài
một bộ máy trợ thính
Chú Thích:
1/ Thủ phủ của Leyte
“Many of you lost everything. I don’t know what to say to you. Many have asked, why, Lord?” He said: “All I can do is keep silent.” (Pope Francis said when visited Tacloban on 01/17/2015, 14 months after the Super Typhoon Haiyan.)
“Nhiều người trong số các con đã mất tất cả. Ta không biết phải nói gì với các con. Nhiều người đã hỏi, tại sao, Chúa ơi?” Rồi ngài nói: “Tất cả ta có thể làm là im lặng”( Đức Giáo Hoàng Francis nói khi viếng thăm Tacloban hôm 01/17/2015, 14 tháng sau Siêu Bão Haiyan.)
2/ Ngài Nghe, Thấy Và Biết Hết
Dù người đời nói ngả, nói nghiêng
tôi vẫn tin
có một Thiên Chúa toàn năng
ngài nghe, thấy, và biết hết
mọi chuyện ở thế gian
“một sợi tóc trên đầu rụng xuống
cũng không ngoài thánh ý của ngài”
Tôi cũng tin
ngài yêu mến loài người
và chính ngài đã tạo nên vũ trụ
những quy luật vận hành của nó
trong đó có quy luật của linh hồn
Tâm trong sáng
ăn ở hiền lành
sẽ sống giữa cảnh thiên đàng
ngay trên mặt đất
khi chết
hồn sẽ bay về chốn an lạc
Lòng dạ tối đen
hành xử nham hiểm, độc ác
sẽ sống giữa lửa thiêu địa ngục
dù giàu có
cửa rộng
nhà cao
và khi từ giã kiếp người
sẽ phải đọa xuống một nơi
rất xa Thiên Chúa.
Ôi Thiên Chúa lòng lành vô cùng
ngài là ngọn đuốc
đưa con người tránh xa địa ngục
hướng đến thiên đàng
Nhưng những chuyện sống chết, thành bại, sướng khổ
của thế gian
chuyển động của đất trời vạn vật
ngài tạo ra quy luật
và để chúng tự vận hành
Những ai rao giảng
rằng cứ tin
cứ thành khẩn cầu xin
là điều gì Chúa cũng sẽ cho toại nguyện
hoặc là họ không “hiểu chuyện”
hoặc là họ phỉnh lừa
ngài đâu phải phù thủy, thầy bùa
có người dâng lễ vật van xin
là “hô phong hoán vũ”
Riêng tôi
đã nguyện tin thờ Thiên Chúa
hàng đêm tâm sự với ngài
những suy nghĩ, lời nói, hành động trong ngày
tôi trải lòng ra
để đúng sai ngài chỉ bảo
Nhưng những chuyện
vợ đẻ con đau, gạo tiền cơm áo
sự nghiệp công danh
thế giới hòa bình hay chiến tranh
núi lửa, bão lụt sóng thần hay động đất
dĩ nhiên là ngài biết hết
nhưng như một Quân Vương chính trực công minh
ngài lặng yên để quy luật tự nó vận hành
Vì ngài là Thiên Chúa
nhân loại kính mến ngài vì lẽ đó.
Lời Trần Tình
Tình cờ gặp người bạn - một thời làm cùng nghề - có vợ người Philippines. Anh bạn cho biết đang mua sắm chút ít để vợ về Tacloban (Phillippines) thăm đứa cháu (con người anh ruột) còn sống sót sau siêu bão Haiyan. Cả cha mẹ và chị gái cháu đều bị chết thảm trong cơn bão này.
Chị vợ vừa khóc bù lu bù loa vừa nói, giọng trách móc: “Thật tội nghiệp! Anh chị là con chiên ngoan đạo lại hiền lành, tốt bụng, cả làng ai cũng quý mến, kính trọng mà lại gặp tai họa khủng khiếp như thế. Trước khi bão vào anh chị bên ấy và cả tôi bên này hết lòng cầu xin Chúa mà Ngài có chịu nghe đâu.”
Tôi xúc động rồi nổi hứng, ngay tối hôm ấy đã viết xong bài thơ.
Chắc Ngài Không Nghe Thấy được viết theo lối Kiếm Tông – chú trọng cái đẹp của ngôn ngữ, hình tượng, biện pháp tu từ.
Là người thường làm thơ theo lối Khí Tông nên khi chuyển qua Kiếm Tông ngôn ngữ thơ vẫn rất bình dị, đời thường. Hình thức bài thơ, theo thói quen, không bị trói buộc. Vần thoang thoảng. Hồn cốt bài thơ được dồn vào chút “tiểu xảo” ở đoạn kết, nói bóng gió về việc Chúa “không nghe” lời cầu xin của dân Phi.
Mãi đến khi Đức Giáo Hoàng Francis qua thăm Tacloban rồi tâm tình về sự bất lực của mình trước câu hỏi “Tại sao, Chúa ơi?” của giáo dân, tôi mới dám phổ biến bài thơ – nhưng cũng không quên kèm theo phát biểu của Đức Giáo Hoàng để hy vọng được “an toàn trên xa lộ”
Bài thứ hai - Ngài Nghe, Thấy Và Biết Hết - được viết để giải thích.
Làm thơ, theo các bạn Mỹ của tôi, (tùy trạng thái tâm của thi sĩ) có 3 mục đích:
1/ Reason with them: Nói lý lẽ với độc giả
2/ Share your feelings with them: Chia sẻ tâm tình với độc giả
3/ Get it off your chest: Mở van cho tâm tình, cảm xúc trào tuôn ra khỏi ngực bạn (để khỏi óc ách)
“Mở van cho tâm tình, cảm xúc tuôn ra khỏi ngực” là thượng sách. Với tâm trạng này, nếu thể thơ thích hợp, bài thơ có cơ hội là tiếng lòng chân thật (hồn thơ lai láng).
“Chia sẻ tâm tình với độc giả” sẽ tạo được bài thơ dạt dào cảm xúc nhưng chưa thể nhiều đến mức có hồn thơ.
“Nói lý lẽ với độc giả” là hạ sách. Làm thơ với tâm trạng này thì lý trí sẽ nắm quyền lèo lái nên dù kỹ thuật có siêu cách mấy bài thơ cũng khô cứng, ít cảm xúc, đọc rất chán.
Bài Ngài Nghe, Thấy Và Biết Hết tuy viết theo lối Khí Tông nhưng mục đích lại để “nói lý lẽ” về đề tài tôn giáo - vừa khó nhai, vừa dễ đụng chạm – nên tuy tứ thơ chảy thành dòng nhưng toàn lý lẽ, rất ít cảm xúc, đọc như nhai giẻ rách, rất mệt và rất buồn ngủ.
Với tôi, đây là một trong số những bài thơ thất bại của mình.
PHẠM ĐỨC NHÌ
=======================
CHÚA ƠI! LÚC ẤY NGÀI Ở ĐÂU?
Sáng Chủ Nhật 5/11/2017, Devin Patrick Kelly
dùng súng trường bắn xối xả vào những người đang dự lễ trong nhà thờ Baptist tại Sutherland Springs, Texas làm ít nhất 26 người chết trong đó có một bé mới 18 tháng tuổi. Nhiều người khác bị thương.
(Nghe lỏm một lời cầu nguyện)
Giữa giáo đường vắng lặng
hàng ghế trước tôi
có tiếng cầu nguyện như lời thở than:
“Hai mươi sáu người chết thảm
cả đứa bé 18 tháng
hàng chục người bị thương
máu thịt tung tóe trên ghế, trên tường
ngay trong nhà Chúa
lúc họ đang hết lòng thờ phượng Chúa
Chúa ơi!
Cho con hỏi một câu:
Lúc ấy Ngài ở đâu?”
(Im Lặng)
“Vâng, con biết
Chúa ở khắp mọi nơi
một sợi tóc trên đầu rụng xuống cũng không ngoài Thánh Ý của Ngài
Vậy sao họ là con cái Chúa
tụ họp dâng lời ca ngợi Chúa
giữa nhà thờ
mà Ngài nỡ ngoảnh mặt làm ngơ?
Lời Ngài dạy
về Công Bằng, Nhân Ái
con biết hiểu sao đây?”
Có tiếng thì thầm như từ mấy tầng mây
mà rất lạ
đi thẳng vào tim tôi đang thổn thức
“Ta cũng vô cùng thương xót
nhưng con ơi
đến một ngày gom đủ đức tin
để có thể hướng theo đường ta chỉ
tự vác thánh giá của mình đi đến thiên đàng
thì lúc ấy
Lòng Nhân Ái, Lẽ Công Bằng
và những ‘thắc mắc’ khác của thế gian
về lời ta dạy
tự nhiên con sẽ ‘thấy’.”
Phạm Đức Nhì
nhidpham@gmail.com
============================
HAI THẰNG BẠN.
Nhà thơ Lê Đạt đã viết:
“Người công an đứng ngã tư đường phố
chỉ huy
bên trái
bên phải
xe chạy
xe dừng
rất cần cho việc giao thông
Nhưng đem bục công an
máy móc đặt giữa tim người
bắt tình cảm ngược xuôi
theo đúng luật đi đường nhà nước
có thể gây rất nhiều chua xót
ngoài đời.”
(Nhân Câu Chuyện Mấy Người Tự Tử)
Tôi thật rùng mình ghê sợ nghĩ đến bục công an đặt giữa tim người.
Nhưng có một thứ còn ghê gớm hơn cái bục công an đáng sợ ấy
nữa. Tôi muốn nói đến lời kêu gọi “Yêu nhau trong niềm tin Chúa”.
Tôi đã tận mắt chứng kiến:
Cả đôi nam nữ uống thuốc độc ôm nhau nằm chết. Lý do: Không thể yêu nhau trong niềm tin Chúa.
Một người tự tử chết, còn người kia đau khổ suốt đời. Lý do: Không cùng tôn giáo và không có sự tương nhượng từ phía gia đình tin Chúa.
Cả hai tự bóp nát tim mình, mỗi người mỗi ngả.
Một người nhắm mắt cải đạo (theo Chúa) để được vợ (hoặc chồng).
Theo tôi, đây là đại họa của nhân loại.
Là người tin Chúa (trực tiếp thông công cùng Thiên Chúa), đã từng
cùng đoàn truyền giáo đến tận các vùng hẻo lánh ở Nicaragua để rao
giảng tin lành, đã hướng dẫn một mục sư Mỹ (Bob Gibson) đi giảng
đạo nhiều nơi ở bắc Việt Nam, tôi bày tỏ ưu tư của mình bằng một
bài thơ. Chỉ dám phổ biến phần đầu, phần sau phải tự kiểm duyệt.
Bài thơ không có ý xúc phạm tôn giáo. Tôi chỉ đề cập một lối suy
nghĩ, một cách hành xử, dù không có trong Kinh Thánh, đã trở
thành tập quán, đã biến thành giáo luật, nhưng theo tôi, rất sai lầm,
rất bất nhân.
Hôm nay nhân dịp Đức Giáo Hoàng thăm nước Mỹ và vấn đề hôn nhân đồng tính được bàn đến trên các diễn đàn văn học, tôi mạnh dạn đem cả bài thơ – coi như là một ý kiến – đóng góp vào cuộc thảo luận này. Xin lắng nghe feedbacks của mọi người.
HAI THẰNG BẠN
Bạn tôi
con trai ông trùm
gia đình tin Chúa lâu năm
yêu cô gái rất xinh cùng lớp
đi bên nhau nhiều tiếng trầm trồ
“Chúng nó thật đẹp đôi.”
Gần ngày cưới
đàng gái
yêu cầu đạo ai nấy giữ
đàng trai
ông trùm và cha xứ không nghe
bắt cô gái phải bỏ đạo mình theo Chúa
thế là cuộc tình tan vỡ
đôi trẻ
nước mắt ngắn
nước mắt dài
chia tay
Một thằng bạn khác
chưa hề đặt chân đến cửa nhà thờ
chưa từng đọc qua nửa trang kinh thánh
lại phải lòng
một người em xóm đạo
Gia đình cô gái ra điều kiện
“Muốn tính chuyện cưới xin
trước tiên
phải trở thành con chiên của Chúa.”
Muốn vợ
bạn tôi bắt đầu lớ ngớ
đến nhà thờ
trước ngực đeo lủng lẳng cây thánh giá thât to
thỉnh thoảng lại ong ỏng hát thánh ca
hoặc lẩm bẩm đọc kinh
quyển kinh thánh trên tay khệ nệ
cứ thế
lừa dối cuộc đời
Đó là hai thằng bạn của tôi
một thằng vì Chúa mất L
một thằng vì L theo Chúa
Con kính lạy Đức Giáo Hoàng
Con kính lạy các cha
chuyện hôn nhân đôi lứa
là chuyện của hai trái tim rạo rực
của ánh mắt nụ cười
của vòng tay bờ môi
và sau cùng là chuyện của “L và C”
Xin đừng bắt Chúa nhúng tay vào
sẽ làm tan nát tim người
lại còn bẩn tay Thiên Chúa
Phạm Đức Nhì
========================
THÔNG CÔNG CÙNG THIÊN CHÚA.
Có lần
được đại diện một nhóm đông đồng đạo
dâng lời cầu nguyện
tôi nhắm mắt suy nghĩ mông lung
“cầu xin những gì ấp ủ trong lòng
hay chỉ dựa theo Thánh Kinh
để khỏi ai bắt bẻ?
'nói chung chung' để mọi người vui vẻ
hay xen vào đôi chút riêng tư?”
Cuối cùng mọi chuyện cũng qua
có người khen lời cầu nguyện của tôi rất khéo
thật ra lúc ấy tôi đang ở trên sân khấu
đóng vai thằng Ba Xạo
xạo với Thiên Chúa
với người đời
và xạo cả với chính tôi
Đêm về
tôi cũng cúi đầu cầu nguyện
nghe từng nhịp thở của mình
giữa bốn bề vắng lặng
bên cạnh tôi là Thiên Chúa toàn năng
Trước đôi mắt nhân từ của ngài
không cần nói một lời
tâm hồn tôi
tự động trải ra như trang giấy rất phẳng
khoảng đen, khoảng trắng
Ngài nhìn khoảng trắng
tâm hồn khoan khoái nhẹ nhàng
ngài liếc qua khoảng đen
lòng xốn xang, khó chịu
và thế là tôi hiểu
Trong đời sống tâm linh
sau khi đã biết, đã chấp nhận, đã tin
tôi chỉ muốn tự mình
thông công (1) cùng Thiên Chúa
Thiên Đường hay Niết Bàn nếu có
tôi muốn tự mình đi tới
dù phải lội suối trèo non
Những Công Ty Dịch Vụ đưa rước linh hồn
dẫy đầy trên trần thế
(chỉ cần gật đầu
và trả tiền cước phí) (2)
nhưng sự sống đời đời
tôi đâu dám giỡn chơi.
Chú Thích:
1/ Thông công còn có nghĩa là hình thức giao tiếp bằng tinh thần với thế giới khác.
Hình thức giao tiếp này thông qua các nghi thức tôn giáo như thánh lễ, cầu nguyện...
2/ Nhiều nơi đề cập đến con số 10% thu nhập.
07/2015
Phạm Đức Nhì
======================
RẮN CẮN (1)
Khi mục sư Jamie Coots (2) bị rắn cắn
(con rắn rung chuông rất độc)
có người gọi 911 (3)
xe ambulance đã có mặt ở trước thềm
đầy đủ dụng cụ y tế, thuốc men
nhân viên cứu thương chuyên nghiệp
Không phài ông mục sư
không tin vào y học
nhưng trong ông một niềm tin khác
mãnh liệt hơn
nên ông từ chối chữa trị
từ chối vào nhà thương
Chỉ một tiếng sau
xe ambulance quay lại thăm chừng
ông mục sư đã chết
Có người bảo
ông chết vì đã đặt niềm tin
không đúng chỗ
Riêng tôi cho rằng
mỗi người đều có số
có nghiệp
có duyên
Phạm Đức Nhì
Chú Thích:
1/ Mục sư Jamie Coots, người vẫn nắm các con rắn độc trong tay để thuyết giảng, đã chết tối hôm Thứ Bảy (15/2/2014) sau khi bị một con rắn rung chuông (rattlesnake) cắn và ông từ chối sự chữa trị của toán cấp cứu.
Mục sư Jamie Coots thuộc giáo phái Pentecostal, tin rằng rắn độc cắn không có gì nguy hại nếu giáo hữu đã được Thượng Đế cho xức dầu thánh
2/ Pastor of “Snake Salvation”
3/ số điện thoại khẩn cấp ở Mỹ
Tham khảo:
Viễn Đông Daily News
Người Việt Online
cnn.com/2014/02/16/us
usatoday.com/story/life/tv
No comments:
Post a Comment